RFA Blog
3-6-15

Oan Đại tướng


Nếu có nỗi oan nào lớn hơn oan Thị Kính thì có lẽ chúng ta đang chứng kiến một cái oan lịch sử đang xảy ra không biết bao giờ mới bạch hóa được, đó là nỗi oan ông ủn, hay oan của Đại tướng Phùng Quang Thanh.

Ông ủn là biệt danh người thời nay đặt cho vì cái bề ngoài của ông Đại tướng. Nghĩ cũng không công bằng, ông chỉ xấu người chứ tâm ông chưa chắc đã xấu như hàng vạn kẻ khác, vậy mà lại lấy cái danh vị của gã ác bậc nhất hiện nay là Kim Jong-un gán cho ông thì bất công quá. Heo thì lười và ăn bả, ăn tạp nhưng cái thông minh của nó cũng có hạng trong các loài vật nuôi trong nhà. Ghét ông Thanh Đại tướng quân không cần thiết phải sỉ vả ông như vậy, hãy cho ông một cơ hội để phản biện những gì mà mọi người cứ tưởng là đang thấy.

Tấm ảnh nào cũng có “chiều sâu” của nó, nhiếp ảnh gia họ bảo thế, và do ông Thanh hiện diện trên rất nhiều tấm ảnh trứ danh, thử tìm chiều sâu của nó ra sao để giải oan cho ông.

Nếu cứ thấy ôm hôm thắm thiết các nhân vật Trung Quốc mà bảo ông Thanh thân Tàu cộng là phiến diện. Ông bị buộc nằm trong thế tay chân đều bị chặt, bị trói còn cái miệng bị nhét giẻ đầy thì ông không thể không ôm kẻ mà ta luôn gọi “xâm lược nước ta từ thời cổ đại đến nay”. Những cái ôm trân trọng ấy là kịch bản mà Bộ Chính trị muốn ông đóng cho tròn trong khi họ tìm kiếm một đối sách khả dĩ có thể chống lại cái âm mưu của Bắc Kinh luôn luôn đè nặng.

Ông ôm và ông còn tự viết cho mình và bộ hạ những cái tên tiếng Tàu trong khi gặp gỡ với họ, đây là chiến thuật vô cùng hay ho vì ông biết trước sau gì chính bản thân ông cũng phải ôm kẻ cựu thù là Mỹ vài ngày sau đó khi hội nghị Shangri-La chấm dứt.

Tàu cũng là cựu thù nhưng Mỹ thì ta phải thù dai hơn. Đảng bảo thế.

Hãy bình tĩnh, thật bình tĩnh xem cái bắt tay của ông Thanh với Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ. Ông bắt tay mà run, mắt nhìn về hướng khác hình như gửi một thông điệp kín đáo tới cho Bắc Kinh, những kẻ đang ngồi trên máy tính phân tích từng cái nhếch mép của đệ tử khi tiếp kẻ thù mới của dân tộc Trung Quốc.

Chẳng những ông mà tất cả những người tháp tùng phía sau ông đều như thế. Tướng Vịnh thì xụ mặt, nhìn xuống đất, mấy tay còn lại ai cũng nửa xù nửa xếp. Oai phong quốc phòng có lẽ do quá sợ nên trở thành hài kịch: Những tiếng rên không dám cho người khác nghe phía sau trò chơi ngoại giao hai hàng.

Trên Facebook của Vương Quốc Phương viết một status rất ấn tượng để so sánh ông với Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ:

“Bộ trưởng Quốc phòng nước người là dân sự mà mình hổ, lưng gấu, tay vượn, ngực nở, eo thon, hiên ngang, hùng dũng.

Bộ trưởng Quốc phòng nước mình là quân sự võ phục sùm sụp thì mặt lợn, óc heo, ngực lép, bụng tròn no to vượt mặt, tay che mặt tối sầm, chim chắc bị tụt vào trong vì bụng béo quá.

Nhìn thế này đủ biết sức mạnh Quân đội Nhân dân hôm nay thế nào. Cữ Đại tướng này mà nghe giặc đánh tới thì chắc vỡ chum vì khiếp sợ.”

Viết thế này cũng không công bằng cho ông. Có ai biết cái khổ phải thay đổi thân thể để làm việc lớn không nhỉ? Người ta biết quá nhiều về diễn viên ngôi sao của thế giới khi đóng một phim nào đòi hỏi thân thể phải phì nộn hay ốm teo phải theo một chế độ ăn uống cực khó để vai diễn phù hợp với tính cách nhân vật.

Ông Thanh đang đóng vai phản diện, với thân hình như thế mới phù hợp tính cách nhân vật, nếu đẹp và oai dũng như Ashton Carter thì làm sao lấy được tiếng vỗ tay của nhân dân … Bắc Kinh?

Người ta không nghe được lời ông phân bua nhưng lại thấy rất rõ qua từng tấm ảnh.

Trò đi giây suy cho cùng đâu phải ông Thanh hay ông Vịnh muốn là được? Cả một Bộ chính trị và cao nhất là tứ trụ mới là tác giả nối tiếp truyền thống của Nguyễn Văn Linh sau Hội nghị Thành Đô tới nay chứ nào phải của ông Thanh Đại tướng?

Ông Thanh chỉ là con rối, một con rối đúng nghĩa nhất. Nhưng hơn các con rối khác ở chỗ ông lại có khả năng nhân bản, tạo một loạt rối dưới quyền thay thế ông làm trò rối ở Shangri-La. Ông ở nhà núp vào bóng tối chờ ngày đón Ashton Carter trong khi ông Vịnh thay ông, hay nói chính xác hơn thay Ban chấp hành Trung ương, nói những lời vô nghĩa và thậm chí vô lý tới độ không ai hiểu thật sự Việt Nam muốn gì.

Ông Vịnh từng được xem là một tay sành sỏi trong lĩnh vực ngoại giao nhưng những tuyên bố của ông ta trong lần này có thể so sánh với bài diễn văn 30 tháng Tư của ông Nguyễn Tấn Dũng.

Ông Dũng từ đó đến nay không còn nói thêm một tiếng nào nữa. Ông biết mình đã bị gài vào một cái bẫy mà miếng mồi có thể là chiếc ghế Tổng bí thư cho đến khi nhận ra mình thiếu can đảm lẫn sỉ diện thì cuộc cờ đã trở nên quá muộn.

Ông Thanh không hề khác ông Dũng. Cũng ậm ừ vuốt đuôi kẻ đánh cướp nhân dân mình bằng những nụ cười mặt gỗ, để sau đó không còn cách nào hơn là bắt tay với Mỹ trong tư thế của một kẻ trộm, vừa lén lút bởi tâm lý tự ti vừa phấn khởi ngầm vì biết mình sắp được giải phóng ra khỏi cái rọ của Tàu.

Sự chòi đạp âm ỉ của ông Thanh có lẽ phải được nâng ly chúc mừng chứ nhỉ? Nhưng ông có kín đáo tới đâu thì Tàu họ cũng biết. Không ai biết rõ Osin hơn chủ và không ai biết rõ lãnh đạo Việt Nam hơn Tàu.

Vì biết rõ nên ngay sau khi Ashton Carter về Mỹ thì tàu quân sự Trung Quốc đã đâm thằng vào tàu cảnh sát biển Việt Nam. Hành vi này như một cú nhấp trước khi hạ đối phương đo ván.

Một câu hỏi đặt ra: cảnh sát biển do ai chỉ huy? Ông Dũng hay ông Thanh, quân đội hay công an, và tại sao chiếc tàu Cảnh sát biển của Việt Nam ấy lại tiếp tục ra khơi sau khi sửa sang mà không lên tiếng hỏi rằng: các ông đẩy chúng tôi ra chống Trung Quốc trong khi các ông hết lời này tới lẽ nọ cứ chống họ bằng mồm, mà lại không dám to mồm, chỉ ăng ẳng kêu trong vườn nhà của mình là sao?

Thế có phải ông Thanh đang gánh hàm oan cho tứ trụ không? Nếu oan thì không lẽ chúng ta, trong đó có tôi, đành lòng nào mà không lên tiếng cho ông?