Người Việt
28-7-18

‘A lô là có tiền’ – ‘Tín dụng xã hội đen’ ở Sài Gòn

Nguyễn Sài Gòn

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Như một quy luật bất thành văn của giang hồ “có vay thì có trả” mà phải trả gấp mười lần hơn, không thể chạy thoát đi đâu được dù “có trốn lên trời tao cũng lôi mày xuống, có chui xuống đất cũng kéo mày lên…” Nói chung là “chạy trời không khỏi nắng.”

Đó cũng là tình thế của những con nợ cùng đường khi đã trót vay “tín dụng xã hội đen” thay vì phải đến ngân hàng nhà nước với hàng chục thủ tục nhiêu khê, với những điều kiện cần phải có như thế chấp tài sản, bảo lãnh hợp pháp của chính quyền, điều này với dân đen là bất khả.

Với “anh em xã hội đen” thì không cần gì hết, chỉ cần cho biết địa chỉ nhà, trường học, nơi ở trọ rồi muốn vay bao nhiêu cũng được! Dễ đến mức chỉ cần “Alô là có tiền,” bất cứ nơi đâu, chỗ nào, ngoài đường, hè phố hay cổng trường đại học.

Mọi thứ đều được giải quyết nhanh gọn lẹ còn hơn lấy tiền trong túi. Chỉ “Alô” là 10 phút sau đã có người trờ xe tới và một tờ giấy nợ viết sẵn được trưng ra. Bạn chỉ có việc ký vào là có tiền rồi trở thành “con nợ tiềm năng” 5 triệu 10 triệu… Bao nhiêu cũng có với lãi suất 10 đến 20 có khi là 50% mỗi tháng.

Một tay trùm cho vay nặng lãi cho biết “sẽ không ai thoát khỏi cái lưới cho vay nhanh lẹ nhất hành tinh này. Sinh viên học sinh, công nhân, nông dân, buôn thúng bán bưng, cave gái điếm, lưu manh du đãng hút chích và ngay cả người bệnh sắp chết, ai có nhu cầu đều được đáp ứng.”

Khi đã vay rồi thì lãi mẹ đẻ lãi con theo cấp số nhân. “Tiền càng cao máu càng loãng” để nói đến sức hút của cái địa ngục này. Với những con bạc thì càng kinh khủng hơn, càng sát phạt ăn thua thì càng cay cú “vay trả trả vay” đến khi táng gia bại sản thì thôi.

Một tay đại ca chủ nợ tuyên bố: “Chúng tôi có cách ‘săn lùng con nợ’ mà không có chính quyền công an ngân hàng nào có thể làm được, nó hiệu quả đến mức không một con nợ nào ‘xù nợ’ được khi chúng tôi đã nắm được nơi ăn chốn ở nơi chốn làm việc học hành.

“Có mà chạy đằng trời khi quân của tôi theo sát con nợ đến từng phút từng giây, máy điện thoại của bạn sẽ reo suốt ngày. Ra đường thì luôn luôn có người bám theo, ăn chơi gặp gỡ bạn bè người thân ở đâu đều phải được đàn em tôi ‘điều nghiên’ và chọn thời khắc ra tay, nếu cần cho nạn nhân một trận bầm dập cho đến khi nó ‘nôn’ ra tiền mới thôi.”

Cho vay và bắt phải trả là một nghệ thuật tinh vi đến mức con nợ chỉ biết khóc và quỳ lạy mà van xin trả vì người thân của bạn sẽ là miếng mồi ngon và bạn cũng sẽ trở thành “con tin” lâu năm không thể thoát được dưới hàm răng quỷ dữ.

Ở Việt Nam bây giờ từ nông thôn đến thành thị, bất cứ nơi đâu bạn đều có thể thấy những “tờ giấy cho vay” được dán đầy trên các cột điện vách tường với số điện thoại “không cần thế chấp, không cần chứng minh, Alo là có tiền!” Vay nóng vay lạnh, vay siêu tốc, nó nhiều và quyến rũ đến mức trong cơn túng thiếu bạn chỉ cần “nhá” máy sẽ có người đem tiền tới nơi trao tận tay.

Chỉ như vậy thôi, sau khi nhận và xài sạch là đau thương nối dài đau khổ, chủ nợ sẽ bám theo bạn suốt đời.

Một con nợ cho biết “chỉ có chết mới thoát được” vì đi đâu về đâu, ăn ngủ, ngay cả tắm rửa vệ sinh cũng có những bóng ma lờn vờn theo dõi và bạn chỉ còn một cách duy nhất là phải tìm mọi cách để được “trả nợ” khi số nợ ban đầu chỉ 3 con số giờ có thể trở thành 6 con số.

Ở các thành phố lớn người ta gọi đó là “tín dụng đen” dân gian gọi là “bọn cho vay nặng lãi” và người nghèo, sinh viên học sinh chính là nạn nhân, họ như con nai tơ bị sập bẫy mà không hề biết rằng mình đang biến thành mồi ngon cho hổ báo.

Ở một xã hội mà chính quyền như băng đảng mafia công khai lộ sáng trấn lột đất đai nhà cửa nhân dân bằng nghị quyết, thì xã hội đen như một nửa của đồng xu chìm lấp trong bóng tối, chúng cùng một mục tiêu là dân nghèo.

Họ không được trang bị kiến thức và không được pháp luật bảo vệ, nó hoang dã đến mức một luật sư phải kêu lên, “Con người ở trong xứ sở nầy không khác gì một con vật và kẻ nào yếu sẽ bị săn đuổi tiêu diệt, không phải bằng súng đạn cung tên giáo mác nữa mà bằng ‘luật ngầm’ và nếu có pháp luật thì nó cũng chỉ để phục vụ cho bọn xã hội ‘đỏ’ mà thôi!” (Nguyễn Sài Gòn)